Là đoạn cà phê sáng tiếp sau đoạn Bé Junior kể về quyết định nghỉ việc của mình để chuyển sang hướng đi mới, ba chị em lại tiếp tục cập nhật cho nhau về những”biến động” gần đây trong hành trình làm nghề tại Xsy-peasy.
Đâu đó trên anpylogue, bạn sẽ bắt gặp một vài bài viết kiểu “kịch bản” như thế này, phần vì Py học được nhiều thứ từ những cuộc nói chuyện như vậy trên thực tế nên cũng muốn tái hiện chút gì đó “kiểu” này qua câu chữ. Bạn trẻ PO và Bé Junior là những nhân vật đã từng xuất hiện trong Nước mắm nhĩ (2) và Tài khoản gia đình trên Grab. Và, câu dẫn cũ: “Nhân vật ba phần thật, bảy phần giả, chỉ có bài học, thông điệp Py được nhận và sự biết ơn của Py với các anh, chị, em đã dành thời gian cho Py là điều chắc chắn nguyên bản.”
Anpy: Rồi nói chị nghe xem hiểu đến đâu rồi.
Bạn trẻ PO: Với chị Py thì như thế nào là senior?
Anpy: Tùy vào ngữ cảnh em đặt vào nữa, theo tiêu chuẩn ngành, tiêu chuẩn của công ty, hay tiêu chuẩn của bản thân.
Bé Junior: Đỉnh, y như anh Senior từng nói luôn, làm PO lâu tự nhiên giống nhau vậy hở chị Py?
Anpy: Ủa có hả, chắc do chị với ảnh nói chuyện với nhau nhiều quá nên vô tình cách nói giống nhau thôi. Mà đúng là làm PO riết rồi quen, hay đòi hỏi “context”, chưa đủ info thì chưa phản hồi.
Bạn trẻ PO: Vậy em học theo anh Sếp, tức là muốn biết cả ba khía cạnh.
Anpy: (Lại cười nhẹ, ba phần bất lực, bảy phần như ba) Ok, giỏi. Nếu nói về ngành thì Senior PO là những bạn master nhóm skills về delivery hay execution. Kiểu như chỉ cần đưa task cho bạn là đã có cảm giác chắc chắn task đó sẽ hoàn thành, mà còn theo cách gãy gọn, đúng trọng tâm nữa.
Bé Junior: Ý, em cũng thấy em vậy mà chị Py.
Anpy: Thì đúng rồi, task đến em đã chia lại còn scope phù hợp với sức của em, em xong task của em thì Bạn trẻ PO vẫn phải cook tiếp để xong task mà. Tức là còn phải nói về độ phức tạp, độ khó, độ quan trọng này nọ nữa á. Ví dụ, brief task cho em thì sẽ bảo là define luồng đăng nhập bằng mail, chứ còn task của Bạn trẻ PO là define luồng đăng nhập vào Xsy-peasy .
Bạn trẻ PO: Chị ví dụ vậy là siêu siêu dễ á, con bé chưa tưởng tượng được độ quằn đâu.
Bé Junior: (Bĩu môi) Hông, em hiểu mà. Task cho level càng cao thì càng mơ hồ chứ gì, chưa kể phải giải quyết trong thời gian ngắn nữa.
Bạn trẻ PO: Anh có cái nhìn khác về em đó nha.
Bé Junior: Chứ sao nữa. Em làm nghề cũng có tâm lắm á.
Bạn trẻ PO: (Quay sang Py) Vậy theo chị Py thì vì sao em chưa lên được senior?
Anpy: Hm… Chị sẽ nói theo quan sát của chị về em tại thời điểm chị nghỉ nha, chứ từ hồi chị đi em grow như thế nào thì chị không rõ. Với chị thì em cần nhiều time hơn nữa để trau dồi phần problem framing, tức là biết đặt câu hỏi đúng trước khi lao vào giải. Chẳng hạn như nếu có task viết docs, define flows nào đó chị tin là em xử rất gọn, ngày làm chục tasks vậy cũng được. Mà công việc của PO thì nhiều hơn thế, cần tự phân tích, nhận định xem gì nên làm, gì không nên làm, rồi cái nào làm trước, nào làm sao, với cả phải làm như thế nào cho hiệu quả.
Bạn trẻ PO: Giống anh Senior thiệt, có lần catch-up 1-1 ảnh cũng nói em y vậy.
Anpy: (cười nhẹ) Uhm, chắc không phải tự nhiên mà hai người nói giống nhau đâu. Thường là cùng nhìn một vấn đề đủ lâu thì sẽ gặp nhau ở một chỗ. Nhưng chị nói thêm nè, chuyện chưa lên senior không đồng nghĩa với chưa đủ giỏi. Chỉ là em đang mạnh ở execution nhiều hơn là ở framing. Mà execution là thứ rất dễ thấy, rất dễ được ghi nhận, nên nhiều khi mình tưởng đó là tất cả.
Bạn trẻ PO: Chị Py không cần dỗ em đâu, chỗ này cũng là chỗ mà em nói là em hiểu hiểu á. Anh Sếp còn nói em là càng lên cao thì em càng không phải là người có thể làm hết tất cả, nên nhiều khi vai trò của em sẽ chuyển sang “chọn” chứ không phải “làm” nữa.
Anpy: Đúng là người anh, chuẩn giọng sếp rồi. Mà em thấy đó, không phải lúc nào làm nhiều cũng là tốt, phải làm có hiệu quả, có chiến lược. Giai đoạn trước thì nhiều thứ chưa được số hóa, nên mình cứ lao vào define flow, chuyển ngôn ngữ biz thành ngôn ngữ tech thôi đã có quá nhiều thứ cần làm. Mà hiện tại thì sản phẩm công nghệ ở mọi nơi, một giải pháp mình nghĩ đến thì nhiều khi ở ngoài khi có 9-10 người đã làm tương tự và thậm chí còn hay hơn mình. Nên lại quay về chỗ đặt vấn đề, mình đã thực sự giải đúng bài cần giải hay chưa càng ngày càng quan trọng.
Bạn trẻ PO: Mặc dù em hiểu nhưng mà thật sự em cũng chưa biết làm sao để cải thiện. Với giờ có thêm hai bé trainees, em đang quằn vụ training cho các bạn nữa.
Py nhấp một ngụm cà phê, rồi từ từ đặt ly xuống, như thể cố tình kéo nhịp câu chuyện lại một chút.
Anpy: Thật ra á, cái đoạn em đang “quằn” là một dấu hiệu khá rõ em đang bước sang một pha khác. Làm giỏi một mình thì mới chỉ là execution thôi. Còn tới lúc em phải ngồi nghĩ xem “mình đang làm cái này như thế nào”, rồi tìm cách nói lại cho người khác hiểu, làm theo được, thậm chí làm không cần mình đứng đó… thì “giỏi” thiệt. Có nhiều skill chị tưởng là mình biết rồi, làm được rồi. Nhưng tới khi phải training cho người khác, bị hỏi ngược lại “vì sao làm bước này”, “nếu đổi bối cảnh thì sao”, lúc đó chị mới nhận ra là à, hoá ra mình chỉ quen tay chứ chưa chắc đã hiểu sâu. Mấy vụ này cần “giờ bay” – kinh nghiệm – nên không sao đâu, tăng thời gian phơi nhiễm là được.
Bé Junior: Ý, chị Py lại dùng mấy từ lạ lạ rồi.
Anpy: Có sao đâu, tạo điểm nhấn nói chuyện cho đỡ nhạt thôi mà.
Bé Junior: Em nói thiệt là em ngồi nghe thôi mà thấy mình cách senior xa xa lắm luôn á, không biết khi nào mới đủ.
Anpy: Thì lúc đó mới lại cần tiêu chuẩn của công ty, phép vua còn thua lệ làng mà. Lộ trình thăng tiến thì mỗi nơi mỗi khác, chưa kể với bậc level cũng khác luôn, nên apply đâu thì phải đọc kỹ JD ở đó. Với các JD thường có số năm kinh nghiệm đi kèm là vậy á, để ứng viên cũng áng chừng kinh nghiệm với năng lực của mình có phù hợp với vị trí đang tuyển hay không.
Bạn trẻ PO: Yên tâm đi Bé Junior, anh cũng thấy xa nữa chứ không phải chỉ mỗi em đâu.
Anpy: (cười lớn) Tích cực lên nào các bạn, mọi thứ nó không khó thế đâu, cứ nhắm hướng rồi đi tới thì mọi thứ rõ ràng từ từ à. Bí quá thì lại hẹn chị đi cà phê, chị chỉ chiêu cho.
Bạn trẻ PO: Chắc chắn rồi chị, em cần học thêm mấy kiểu bắn airdrop của chị với anh Senior nữa. Em nhớ có mấy lần anh Sếp vừa mới nhắn vụ gì đó, em đang đọc hiểu thì đã thấy hai anh chị bắn tin nhắn qua lại như đã bàn với nhau từ trước rồi á.
Anpy: (lại cười lớn) Cái đó là may mắn em ơi, tìm được người hợp ý không dễ đâu á.
Cuộc nói chuyện lại rẽ sang hướng khác về “đọc vị”, cách nói chuyện… và đến cả những chủ đề ít chính chuyên hơn như trưa nay ăn gì. Với Py, những buổi cà phê như vậy thật sự là phần thưởng đi kèm của chuyện đi làm, chính vì đi làm Py mới may mắn gặp được những bạn trẻ còn nhiều tò mò, nhiều khát khao, và vẫn đang rất nghiêm túc với cả nghề lẫn cuộc sống của mình – đâu đó Py thật sự được truyền cảm hứng từ chính các bạn. Vì sau cùng, đi làm không chỉ để giỏi hơn, mà còn để sống một đời đủ đầy – có nghề để theo đuổi, có người để trò chuyện, và có những khoảng dừng giữa nhịp Sài Gòn lúc nào cũng vội.
Cám ơn bạn đã nán lại cho đến những dòng cuối cùng này.
Chúc bạn nhiều may mắn và bình an.
Anpy

Leave a Reply